Trang chủ Diễn đàn Tranh ảnh Danh sách học sinh Thời khóa biểu Đăng kí

Trở lại   Chu Van An Student & Alumni Association > Hoạt động ngoại khóa > Street Surfing > Du lịch

Trả lời
 
Công cụ chủ đề
Old 03-03-2007, 06:14 PM   #1
Nguyễn Việt Ninh
Thành viên
 
Nguyễn Việt Ninh's Avatar
Hippie guy
 
Trường: Chu Văn An
Lớp: A2 - 2003-2006
Nơi ở: vietnam
Bài viết: 119

Bài được đánh giá hay: 26
Lần được đánh giá hay: 138

Giải thưởng
Huân chương vì sự phát triển CSA 

Mặc định Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Có lẽ post vào đây là hợp lý
----------------------------
Tất cả chỉ do một phút hứng chí khi nhìn status của 1 người bạn trong những ngày giáp tết thế là tôi đưa ra một quyết định trong thoáng chốc: "Tôi sẽ đi Sapa và leo Fanxipan!". Cách đây không lâu trên TTVN có một topic của anh Cattuhan1983 viết về cuộc hành trình leo đỉnh núi này để mừng sinh nhật lần thứ 24 của mình còn tôi giờ đây thì lại là với mục đích khác, kết thúc tuổi 18 của mình.

Dự định ban đầu của tôi là sẽ rủ thêm một (chỉ một) người bạn làm bạn đồng hành với mình trong suốt hành trình nhưng vì nhiều lý do khác nhau, những người tôi chọn lại không thể đi được với tôi nên chỉ sau 2 ngày, tôi lại ra một quyết định mới "Tôi sẽ đi một mình!" Ngay sau khi đưa ra quyết định tôi đã lên một danh sách khá chi tiết những việc cần làm, những thứ cần chuẩn bị,...Công việc rất gấp gáp vì tết nhất cũng sắp đến mà tôi lại định khởi hành vào mùng 3 hoặc mùng 4 tết.

Việc đầu tiên khiến tôi đau đầu đó là tôi cần một GPS receiver. Là một thành viên khá lâu năm của TTVN, tôi đã có 1 thời gian tham gia box Kỹ thuật quân sự và đặc biệt quan tâm đến chủ đề về GPS nên tôi cũng có một số kiến thức nhất định về thiết bị này. Với tình trạng ở Việt Nam hiện nay đào đâu ra một chỗ bán GPS client với giá phải chăng hoặc có đồ 2nd hand. Lúc đầu tôi đã định mua 1 chiếc trên eBay nhưng sau đó tôi phải từ bỏ ý định vì phí vận chuyện về Việt Nam cho kịp dự định là quá đắt. Lúc này tôi đã tưởng phải thay đổi kế hoạch, không đi một mình mà đi bám đuôi đoàn khác như Vietkyo và người bạn của anh ta. Tuy nhiên số tôi cũng may, như người chết đuối vớ được cọc, tôi đã nói chuyện với anh Pvnguyen. Tôi phải nói lời cảm ơn sâu sắc đến anh Pvnguyen đã cho tôi những lời khuyên quý giá, đến anh Tùng Tabalo, người đã tìm mượn cho tôi 1 chú GPS Magellan eXplorist 100, đến anh Tuấn Anh Cattuhan1983 đã chỉ dẫn tận tình cách sử dụng cũng như truyền lại những kinh nghiệm của anh trong chuyến đi chinh phục đỉnh Fanxipan. Không có 3 người này thì chắc chuyến đi của tôi sẽ gặp rất nhiều khó khăn nếu không muốn nói không thể thực hiện được.

Vấn đề thứ 2 đó là sức khoẻ. Tôi cảm thấy không tự tin lắm vì thể chất tôi vốn không phải là người khoẻ mạnh, dẻo dai, chịu đựng tốt. Tôi cũng không có nhiều thời gian và ý chí cũng như tinh thần thể thao như anh Tuấn Anh Cattuhan1983 đi bộ liên tục 10km từ chân núi Tam Đảo mang theo ba lô nặng cả chục kg. Tôi chọn giải pháp tập thể lực tại nhà bằng máy tập chạy và leo bậc thang. Ban đầu tôi định đi xe máy từ Hà Nội lên Sapa trong khi kinh nghiệm đi đường trường cũng như đi đường đồi núi của tôi gần như là con số không tròn trĩnh. Tôi phải cảm ơn bố tôi đã chỉ bảo cho tôi rất nhiều về những kinh nghiệm của mình khi ngồi sau tay lái trên những con đường dài hàng nghìn km, những con đường đổ dốc, leo núi quanh co. Đó không chỉ là lý thuyết mà cả thục hành, không chỉ là những kỹ thuật về tay lái, về xử lý tình huống mà cũng là những bài học quý giá về nhiều mặt cũng như khẳng định thêm về tầm quan trọng của sức khoẻ cho mỗi chuyến đi. Vào phút chót, do gặp vấn đề về xe cộ nên tôi lại một lần nữa thay đổi kế hoạch của mình, tôi sẽ không thể đi bằng xe máy mà thay vào đó tôi sẽ đi tàu lên Lào Cai.

Vấn đề thứ 3 đó là về mặt văn hoá tư tưởng. Tôi đã phải nói dối bố mẹ rằng tôi đang đi theo một đoàn 4-5 người leo Fanxipan đợt này. Tôi hiểu tâm trạng của bố mẹ nếu biết tôi đi một mình. Chính anh TA cũng đã nhắc tôi nhiều lần rằng mình đi là phải lượng sức, không được cố, tính mạng có thể coi là 50/50. Quả thực trong chuyến đi leo Fanxipan tôi đã nói chuyện với rất nhiều Guides cũng như Porters và nhận được rất nhiều cảnh báo. Có trường hợp có người bị giết, bị đốt xác do gây gổ với 1 thằng nghiện, có trường hợp lạc đường cả chục ngày không ra nổi rừng, có trường hợp sơ sẩy, ốm đau, trượt chân mà không có người bên cạnh,...Nói tóm lại hành trình có thể nói là rất vất vả và gian nan. Tôi cũng xin cảm ơn mẹ đã "tài trợ" một phần nhỏ chi phí cho chuyến đi của tôi.
Nguyễn Việt Ninh is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 03-03-2007, 06:14 PM   #2
Nguyễn Việt Ninh
Thành viên
 
Nguyễn Việt Ninh's Avatar
Hippie guy
 
Trường: Chu Văn An
Lớp: A2 - 2003-2006
Nơi ở: vietnam
Bài viết: 119

Bài được đánh giá hay: 26
Lần được đánh giá hay: 138

Giải thưởng
Huân chương vì sự phát triển CSA 

Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Công tác chuẩn bị khá cập rập do một số vấn đề về tài chính. Chính vì vậy tôi đã không thể mua được đầy đủ những thứ cần thiết trước 30 tết mà một phần lớn đến tận mùng 4 trở đi tôi mới có thể mua được, và cho đến tận tối mùng 7 tết (đêm trước hôm khởi hành) tôi vẫn còn lang thang ngoài đường mưa gió đến gần 10 giờ tối để chuẩn bị những công việc cuối cùng.

Hành trang mang đi của tôi xấp xỉ 15kg. Chiếc backpack của tôi có dung tích 70 lít, có khung nhôm và lưới đệm lưng. Tôi khá hài lòng với chiếc ba lô này vì nó là chiếc có dung tích lớn nhất mà vẫn có khung nhôm tôi tìm được trên đường Đinh Tiên Hoàng. Hành trang còn có một cơ số quần áo ấm, 2 cuộn dây dù, tất chống vắt, 2 khăn mặt lớn, la bàn, bản đồ, GPS receiver, 10 đôi pin Energizer, máy ảnh, bộ xạc, di động, headlamp, dao đa năng, túi thuốc,Chocolate,C sủi,sổ sách,bút, giấy tờ,đồng hồ, giấy ăn, 3 đôi găng bảo hộ, giầy bộ đội, áo mưa, túi ngủ,lều đôi và . Đó là toàn bộ những thứ tôi mang ở nhà đi. Thú thực lúc đầu tôi cũng không có thời gian cân toàn bộ hành lý nên cũng không ngờ nó nặng thế. Anh TA Cattuhan1983 đa vác tổng cộng 17kg lên đến đỉnh Fanxipan. Sức tôi không thể bằng anh ý nên tôi luôn cố gắng hạn chế tôí đa trọng lượng. Cho đến lúc lên đường tôi vẫn cứ đinh ninh hành lý của tôi chỉ cỡ 10kg. Đáng ra trong đống hành lý của tôi phải có thêm 1 cái bếp gas nhưng không mượn được bếp gas du lịch chuyên dụng tôi đành gác lại mặc dù se rất khó khăn nếu thiếu nó do tôi không thể nấu nướng được gì trên núi và khó lòng có thể đảm bảo được sức lực.

6h sáng ngày mùng 8 tết tức ngày 24/2 tôi có mặt tại ga Trần Quý Cáp. Tới tận lúc đấy tôi mới mua vé đi Lào Cai. Thật may tôi được ngồi toa 1 sát đầu tàu nên khá êm. Chưa ăn sáng nên lên tàu có cảm giác nôn nao và sốt ruột. Lúc đầu tâm lý tôi rất lo lắng vì tôi đang cắp ba lô đi một mình đến một nơi xa nhà và đang nói dối bố mẹ là tôi đang đi theo một đoàn toàn các anh chị du lịch gạo cội. Tôi đã phải để lại số điện thoại của anh TA cho bố mẹ để bố mẹ yên tâm. Khổ, được cái mình cũng dễ gần nên vừa lên tàu đã bi ba bi bô nói chuyện được với 1 chị ngồi cạnh là dân Phố Lu - Lào Cai. Cảm ơn chị đã cho tôi một số lời khuyên bổ ích vì tôi cũng chưa đến Lào Cai và cũng chưa đi Sapa lần nào.



Tàu đi mất 10 tiếng, 4h30 mới đến ga Lào Cai. Vừa bước xuống tàu thì một gã thanh niên người Nhật lon ton chạy ra "Do you speak English?". Chắc tại thấy mình vác backpack to quá nên tưởng Tây ba lô. Mà đúng là từ Hà Nội đến Lào Cai - Sapa và ngược lại đứa nào cũng tưởng mình là tây. Có lẽ mọi người vẫn chưa quen hình ảnh dân Việt Nam đi du lịch bụi. Thế là tôi đi cùng với 1 gã người Nhật 23 tuổi, 1 lúc sau 1 gã người Nhật 24 tuổi khác cũng chạy ra nhập bọn. Thế là 3 người ngông nghênh đi ra khỏi ga mà không biết chuyện bực mình sắp tới. Chẳng là xe đi từ Lào Cai lên Sapa chỉ mất 25k nhưng nhìn 3 đứa "Tây" nên bị bắt chẹt 50k. Sau một hồi giằng co tranh cãi, thằng cha lái xe chơi đểu nó bảo tất cả xe đỗ ở đấy đek chở mình mà chỉ chở với giá 50k. Mãi sau nhượng bộ đành mất toi 40k, ts. Trước khi lên xe tôi mua ngay tại ga 2 chai nước 1.5 lít, mấy cái nên và bật lửa đồng thời mua luôn 1 sim Viettel do được biết trên đỉnh FXP chỉ có sóng Viettel.



Lên đến Sapa thì trời đã tối, loanh quanh một hồi với 2 thằng Nhật cuối cùng chọn chỗ nghỉ chân ở nhà khách tỉnh uỷ Lào Cai. Sau khi thu dọn đồ đạc và làm thủ tục nhận phòng, mình và 2 thằng cha Nhật đi ăn. Hôm đầu chơi sang ngồi hẳn nhà hàng ăn, nói chuyện rôm rả đủ thứ, về gia đình, học tập rồi kế hoạch du lịch của nhau. 2 thằng cha này cũng vui tính.



Ăn xong 3 người chia tay mỗi người một ngả thăm thú chợ Sapa. Trời lất phất mưa. Tôi cũng chi đi lượn lờ 1 vòng do theo kế hoạch thì ngay ngày mai tôi se bắt đầu leo FXP nên cần nghỉ sớm. Về đến phòng, tôi gói ghém đồ đạc, soạn ra những thứ không mang đi để giảm bớt trọng lượng, sắp xếp lại backpack và đồ đạc mang theo người, xạc đầy pin máy ảnh và điện thoại. Nói là nghỉ sớm nhưng cái cảm giác lạ giường, lạ nhà vẫn khiến tôi trằn trọc mãi mới ngủ được ngoài ra còn có 1 lý do tất nhiên, mai tôi sẽ leo lên nóc nhà của Đông Dương...

Nguyễn Việt Ninh is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 03-03-2007, 06:16 PM   #3
Nguyễn Việt Ninh
Thành viên
 
Nguyễn Việt Ninh's Avatar
Hippie guy
 
Trường: Chu Văn An
Lớp: A2 - 2003-2006
Nơi ở: vietnam
Bài viết: 119

Bài được đánh giá hay: 26
Lần được đánh giá hay: 138

Giải thưởng
Huân chương vì sự phát triển CSA 

Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Sáng hôm sau tôi dậy từ rất sớm và quyết định đi dạo một vòng Sapa đồng thời sử dụng thử máy GPS do tôi chưa có thời gian thực hành ở Hà Nội. Tôi ngủ cũng không được ngon giấc lắm nên đầu óc hơi váng vất, nhưng không khí thoáng đãng vào buổi sớm làm tôi dễ chịu hơn rất nhiều. Thời tiết hôm nay rất đẹp, trời nắng ấm, rất thuận lợi cho việc leo Fanxipan do không có vắt và lên cao đỡ lạnh hơn. Khi tôi bước ra khỏi nhà nghỉ thì chợ Sapa vẫn còn đang mới mở còn các cửa hàng vẫn chưa mở cửa. Tôi đi bộ dọc theo đường Cầu Mây, lên bậc thang và đi ra trung tâm. Mấy tay xe ôm cứ nhìn mình không nói gì, có lẽ vì không hiểu thằng này tây hay ta mà cứ cấm cái máy lạ hoắc đi đi lại lại. Tôi dừng lại chụp vài kiểu ảnh lấy lệ







Tôi mở máy GPS. Kỳ lạ là điểm toạ độ được đánh dấu gần nhất nơi tôi đứng lại không phải AF1. Tôi đã cố thử đi theo hướng AF1 nhưng càng ngày nó càng đi xa ra khỏi trung tâm nên tôi thử tìm đường đến AF2. Chiếc máy GPS dẫn tôi đi sâu vào khu chợ, đi theo 1 con dốc vào khu nhà dân. Cho đến lúc đến gần một ngôi nhà rất đẹp, có 1 khu vườn với cây mận đang nở hoa trắng toát, tôi nhìn GPS và xác định sai số cho thấy có lẽ đây chính là điểm AF2.



Quay lại nhà nghỉ, tôi rủ 2 gã người Nhật đi ăn sáng. Chỉ gã 24 tuổi đi còn gã kia thu dọn hành lý do hôm nay thằng cha mua tour đi Bắc Hà. Thế là lại đi dạo 1 vòng chợ lúc này đã nhộn nhịp hơn. Mua 3 cái bánh mì và chai nước mang về nhà nghỉ, tôi cũng đặt luôn 15 cái bánh mì chuẩn bị cho cuộc hành trình. Sau khi quay lại nhà nghỉ ăn uống, 3 nguời ngồi nói chuyện 1 lúc rồi 2 gã người Nhật trả phòng. Chúng tôi đã chụp hình lưu niệm và hẹn ngày gặp lại.



Sau màn chia tay mùi mẫn, tôi quay lại phòng thu dọn đồ đạc, để riêng ra những thứ không cần thiết để gửi lại. Sau khi làm thủ tục trả phòng, tôi vác chiếc backpack nặng cỡ 16kg đi. Tôi quay lại chợ mua 1 con dao đi rừng để đề phòng bất chắc và quay lại hàng bánh mì nhận 15 chiếc. Tại chỗ bán dao tôi đã có dịp cân đống hành lý của tôi lên. Lúc đầu cũng hơi hoảng nhưng xong cũng tự trấn an rằng mọi việc sẽ ổn. Như vậy là tôi đã không thể giảm được trọng lượng so với anh Cattuhan1983 thậm chí thêm con dao và đống bánh mì có thể toàn bộ đồ đạc của tôi đã trên 17kg. Mặc dù từ gã xe ôm, đến chị phục vụ phòng đều ngăn cản và cho rằng tôi quá liều lĩnh khi đi một mình như thế nhưng tôi đã quyết tâm và cũng khá tự tin vào các thiết bị mang theo nên cũng không bị lung lay.

Tôi bắt xe ôm đi lên trạm kiểm lâm Núi Xẻ. Đường tương đối xấu, nhiều đoạn đang làm, đất đá vung vãi. Sapa ở cao độ 1600m trên mặt nước biển, còn trạm kiểm lâm là 1900m. Tôi sẽ bắt đầu leo từ đấy, tức là tôi sẽ phải vượt gần 1300m độ cao. Tại trạm kiểm lâm, tôi làm thủ tục leo Fanxipan và ngồi nói chuyện với mấy anh. Các anh cũng đã chỉ cho tôi một số kinh nghiệm leo Fanxipan. Anh Thuỷ (người đã được nhắc đến trong bài viết của Vietkyo) lúc đầu có vẻ lạnh lùng nhưng thực ra rất tình cảm. Lúc tôi đi ra chuẩn bị lại đồ đạc, gửi lại những thứ không cần thiết, anh có ra giúp tôi gói đồ và chúc tôi lên đường may mắn.



Nhìn lại trạm kiểm lâm lần cuối, tôi bước xuống con đường leo lên đỉnh Fanxiapan...lúc đó là 10h sáng ngày 25/2

Nguyễn Việt Ninh is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 03-03-2007, 06:16 PM   #4
Nguyễn Việt Ninh
Thành viên
 
Nguyễn Việt Ninh's Avatar
Hippie guy
 
Trường: Chu Văn An
Lớp: A2 - 2003-2006
Nơi ở: vietnam
Bài viết: 119

Bài được đánh giá hay: 26
Lần được đánh giá hay: 138

Giải thưởng
Huân chương vì sự phát triển CSA 

Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Bước xuống con đường dốc, tôi băng băng đi, vác trên vai là chiếc backpack 17kg, lòng dạ xốn xang. Cảm giác đầu tiên là tôi nhìn rất rõ con đường mòn. Trong bao nhiêu năm qua đã có rất nhiều người đi theo con đường Trạm Tôn đi vòng sau lưng dẫy Hoàng Liên Sơn để lên đỉnh Fanxipan nên con đường cũng đã hình thành rõ nét.

Suốt toàn bộ mấy trăm mét đầu tiên tôi liên tục đi xuống dốc nên không có cảm giác mệt mỏi mấy nhưng chân chịu lực rất lớn. Tuân thủ theo nguyên tắc được anh TA chỉ, cứ 200m tức là khoảng 5 phút tôi lại nghỉ 1-2 phút mới đi tiếp. Đoạn đường đầu khá xấu, nhiều đoạn lầy lội và đọng nước. Có những đoạn phải vượt qua những chiếc "cầu" được bắc tạm bằng mấy cây gỗ. Đưỡng đi cứ thế xuống rồi lại lên. Bản thân tôi thấy đoạn đầu này tương đối khó đi về mặt phương hướng do có 2 đoạn băng qua suối không nhìn rõ lối mòn. Tôi liên tục kiểm tra GPS để xác định hướng đi đến từng điểm đã được đánh dấu. Có 1 đoạn tôi đã đi nhầm đường do phân vân giữa cảm giác cá nhân với thiết bị GPS, với biển chỉ dẫn của Viettel và những lối mòn không rõ ràng. Nó làm tôi mất hơn 20 phút để quay lại. Trong suốt đoạn đường đầu tiên tôi không gặp ai cả cho đến khoảng cao độ hơn 2000m tôi bắt gặp 2 vị khách du lịch nước ngoài đang đi xuống. Chúng tôi có trao đổi vài câu và được biết 2 người này đón bình minh trên đỉnh FXP, giống với dự định của tôi. Đến đoạn băng qua 1 con suối, trong lúc tôi dừng lại vốc nước lên mặt cho tỉnh táo thì sau lưng tôi xuất hiện 1 đoàn 3 người không kể guide và porter. Chúng tôi cũng dừng lại trao đổi và họ hỏi thăm độ cao máy GPS của tôi xác định. Thực sự tôi không muốn dừng chân nhưng quả thực vác 17kg với tôi hơi quá sức nên tôi mới dừng lại ở con suối hẳn 10p. Sau đó tôi có đi cùng với đoàn này 1 đoạn ngắn và ngỏ ý muốn nhờ porter của họ mạng hộ tôi cái lều 3kg. Thoả thuận xong xuôi tôi để đoàn họ vượt lên trước. Còn lại tôi mang 15kg hành lý có muốn cũng không bắt kịp họ được.

Tôi đi tiếp đến khoảng 12h, thì thật sự thấy hơi mệt. Trong khi đó tôi mới đang ở cao độ hơn 2100m. Lúc này lại một vấn đề khác nảy sinh, đó là tôi cảm giác bụng tôi có vấn đề. Tôi nghi ngờ chiếc bánh mì tôi ăn ban sáng lai không ổn. Quả thật tôi đã phải dừng lại "đánh dấu lãnh thổ" ở núi rừng Hoàng Liên. Đây cũng là 1 lý do khiến tôi bị mất sức rât nhiều mặc dù ngay sau đó tôi bổ sung nước đồng thời cố gặm thêm 2 cái bánh mì và uống kèm men tiêu hoá sống. Tôi đã mất quá nhiều thời gian, làm sao có thể đến cao độ 2900m vào lúc 5h chiều như dự định được đây? Sau khi nghỉ ngơi hồi sức, tôi lại vác backpack đi tiếp. Được 1 đoạn không xa, lại một đoàn nữa vượt lên tôi từ đằng sau. Anh chàng guide của đoàn này doạ dẫm tôi về việc đi một mình cẩn thận bị giết. Cũng hơi sợ vì đúng lúc tôi đang cảm thấy rất mệt, do cái bụng và bị mất nước. Lúc này cứ 100m hoặc 3 phút tôi lại nghỉ 1 lần khoảng 1 phút. Tôi cứ đi mãi tiếp cho đến khi gặp 1 anh chàng người Mông đi ngược lại, tôi hỏi thăm có đoàn nào nghỉ phía trước không và tôi được biết có lẽ đoàn tôi gửi cái lều đang nghỉ ăn trưa. Tôi tiếp tục đi và khi gặp được đoàn đó thì họ đã kết thúc bữa ăn. Lúc này đang ở cao độ gần 2200m. Qua vài lời trao đổi họ tiếp tục đi tiếp. Đoàn của họ hôm nay sẽ nghỉ chân ở lán của đội bảo vệ rừng Quốc gia Hoàng Liên ở 2300m, họ đi 3 ngày 2 đêm. Như vậy tôi sẽ phải vác tiếp chiếc lều 3kg ở 2300m. Họ lại vượt lên tôi còn tôi vẫn ỳ ạch vác 15kg. Đoạn đường này rất dốc và khá khó đi. Tôi vẫn phải vừa đi vừa nghỉ liên tục vì chân tôi lúc này có triệu chứng căng cơ đầu gối. Mặc dù đã 2 lần tôi dừng lại xoa bóp extra Deepheat nhưng vẫn khá nhức mỏi.

Đến một đoạn đường bằng, tôi phát hiện sau lưng tôi lại có 1 nhóm khác đang đến, tôi tăng tốc thì đến một con dốc bằng. Từ đây tôi nhìn rõ lán của đội bảo vệ rừng. Khi tôi ngồi phịch xuống cạnh cái lán thì đồng hồ chỉ 2h15. Như vậy tôi đã tiêu tốn đến hơn 4 tiếng cho quãn đường từ 1900m đến 2300m. Tôi bắt đầu thấy lo lắng khi có 2 khả năng xảy ra, tôi sẽ phải đi trong đêm để đến được cao độ 2900m hoặc tôi sẽ phải nghỉ tại đây và hoàn thành chuyến đi trong 3 ngày, không có ánh bình minh. Nghỉ được 15 phút, đến 2h30, tôi thương lượng với 1 porter rảnh rỗi để anh ta vác hộ tôi túi ngủ, lều, quần áo, 1 số đồ đạc. Lúc này tôi chỉ còn vác tầm 7-8kg và tôi quyết tâm leo kịp lên 2900m trước khi trời tối. Nhưng đoạn đường từ 2300 lên 2900m thực sự rất dốc. Người ta đã xây lan can để bám, có 1 đoạn phải đu dây. Tôi cố gắng đi liên tục cho kịp dự định nhưng đển lúc vượt qua 1 ngọn đồi và leo lên đến 2600m thì tôi gần như kiệt sức. Tôi đã ăn hết sạch 1 phong chocolate để bổ sung lượng đường từ trước đấy và 1 lít nước pha C sủi cũng đã được tôi uống hết trong khi cái bụng vẫn biểu tình. Tôi đã phải uống thêm 1 gói men tiêu hoá.

Từ 2600m trở đi có thể nói là tôi gần như lết đi. Cũng tuân thủ đúng lời dặn của anh TA, đi bằng cả 2 tay 2 chân chứ không phải đi bằng mỗi chân, chiếc găng tay bảo hộ của tôi gần như nát bét. Từ 2300m - 2600m tôi đi men theo sườn núi, nhìn rõ trời đất nhưng từ khoảng 2700m bắt đầu chui vào rừng. Lúc này tán cây quá dầy đặc nên đôi lúc GPS không bắt được sóng vệ tinh. Lúc này kinh nghiệm đọc sach đi rừng được phát huy. Tôi chú ý đến các dấu chân, những cành trúc bị bẻ làm chỗ bám, những mẩu giấy kẹo, giấy ăn được du khách bọ để lần đường. Khi tôi đến 1 con suối nhỏ ở độ cao khoảng 2800m thì trời sẩm tối. Lúc đó là 6h tối. Anh chàng porter tôi nhờ vác đồ đã đến đó từ lúc nào. Nếu không có anh ta chắc giờ tôi vẫn đang ở 2600m. Anh ta đề nghị quay lại và đòi trả công bằng tiền mặt và thêm 1 cai headlamp của tôi (tôi đã mua thêm 1 cái ở chợ Sapa) để quay về lán 2300m trong trời tối. Sau khi thoả thuận xong rằng sáng mai anh ta đợi tôi ở chỗ này vào 9h sáng tôi sẽ trả thêm vì lúc này tôi đã lo nghĩ với tình trạng cái bụng không tốt + với đồ ăn còn lại là mấy chiếc bánh mì có biểu hiện của nguyên nhân gây đau bụng, tôi sợ rằng tôi không thể vác hết đồ về được.

Như vậy là tôi đã nghỉ chân đúng chỗ anh TA dã nghỉ. Chỗ nãy được cái gần suối nhưng gió mạnh. Nếu kịp tôi sẽ lấy nước ở đây vào túi nilon rồi đi đến 2900m, ở đó có 1 bãi đất khá rộng, trúc mọc thẳng đứng chán gió rất tốt. Nhưng bây giờ đã 6h chưa kể tôi cũng không cần nước suối để đun nấu nên không tiếc lắm vì mình đã không đến nơi đứng dự kiến. Sau khi dựng xong lều thì trời đã nhá nhem tối, tôi thực hành đốt lửa có bỏ thêm nên vào để cháy nhanh hơn. Sưởi ấm và ăn thêm 2 chiếc bánh mì, tôi chui vào lều cố gắng nghỉ sớm vì sáng mai 3h30 tôi sẽ dậy và đi leo lên đỉnh đón bình minh....




Lúc còn đang sung sức



Phải vượt qua những cái cầu thế này



Nghỉ ngơi làm tí music



Bãi cỏ rộng



Gió lồng lộng



Nhìn rõ đường mòn băng qua đồi



2600m - kiệt sức



Đường dốc thẳng đứng



Rác dọc đường đi



Người giúp tôi mang 1 phần đồ đạc đi trước



Chiếc backpack 17kg kinh hoàng



Dấu tích của đội thi công lan can



Rừng trúc



Lều



Mặt trời lặn



Đốt lửa
Nguyễn Việt Ninh is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 03-03-2007, 06:17 PM   #5
Nguyễn Việt Ninh
Thành viên
 
Nguyễn Việt Ninh's Avatar
Hippie guy
 
Trường: Chu Văn An
Lớp: A2 - 2003-2006
Nơi ở: vietnam
Bài viết: 119

Bài được đánh giá hay: 26
Lần được đánh giá hay: 138

Giải thưởng
Huân chương vì sự phát triển CSA 

Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Tôi trằn trọc mãi không ngủ được. 2 lần trong đêm tôi phải bật dậy ngồi xoa bóp do 2 chân nhức mỏi. Đêm, sương xuống ướt đẫm cả lều mà gió thì thổi lồng lộng. Chai nước để sát mép lều cầm lên thấy lạnh buốt. Mãi tôi mới chợp mắt được một chút.

Đến khoảng 3h hơn tôi dậy ra ngoài nhóm lại lửa để sưởi ấm và nướng bánh mì lên ăn cho đảm bảo. Tôi không còn cách nào khác, không ăn thì không có sức mà ăn thì lo đau bụng. Ngay sau khi ăn, tôi uống liền một gói men tiêu hoá. Sắp xếp lại đồ đạc, tôi để bớt đồ lại lều, chỉ mang những thứ cần thiết theo.

Trời lúc này đặc biệt trong, đầy sao. Tôi đã rất muốn lưu cho được hình ảnh bầu trời đêm hôm đấy nhưng không được. Hãy tưởng tượng một bầu trời rộng trải khắp tầm mắt đầy những ngôi sao sáng và to, hơn ở thành phố nhiều lắm.Như đã được cảnh báo, đoạn đường từ 2900m lên đến đỉnh là đoạn khó nhất. 3h30p tôi khởi hành. Trời tối đen như mực nhưng không có sương mù nên chiếc headlamp của tôi vẫn soi rõ. Thú thật là sức tôi vẫn chưa hoàn toàn hồi phục cộng với việc đi trong đêm rất khó, tôi phải dừng chân nghỉ liên tục. Tôi đã đi sớm hơn dự định 4h khởi hành nửa tiếng là để lường trước việc này.

Khi đến cao độ 2900, đuờng đi bắt đầu dốc xuống. Đoạn này tôi đi nhanh hơn nhưng cái chân vẫn nhức mỏi. Cái không khí buổi sớm ẩm ướt và đặc quánh làm phổi tôi hoạt động rất vất vả. Sương nhiều và đậm đến nỗi, tôi đi nóng cả người nhưng vẫn cảm thấy một cái lạnh bao trùm mà mỗi lần nghỉ chân lại rùng mình.

Sau khi xuống đến 2800m, đường bắt đầu dốc đứng lên. Từ đoạn này đường chỉ có đi lên và đi lên. Tôi thật sự rất mệt. Chỉ đi được chưa đầy 2 phút là tôi phải dừng lại thở dốc. Không khí quá loãng khiến phổi tôi hoạt động hết công suất mà không đáp ứng được đủ lượng Ô xi. Khốn nạn hơn là cái bụng lại biểu tình làm tôi lần thứ 2 phải "đánh dấu lãnh thổ" trên sườn ngọn Fanxipan. Tôi lại phải bổ sung nước và uống men tiêu hoá. Khi đi tôi mang theo 2.5 lít nước. Trong đó có 0.5 lít là dự phòng truờng hợp bất chắc không được dùng đến. Hôm nay tôi để lại 0.5 lít nước đấy ở lều, mang theo 0.5 lít nước còn lại và 0.5 lít nước suối. Tôi xác định với tình hình này về nhà phải uống thuôc giun vì tôi uống nước suối không có thuốc lọc nước.

Tôi cứ thế đi, mệt không tả được và liên tục kiểm tra độ cao trên máy GPS. Trong đoạn này có 1 đoạn tôi dừng chân nghỉ lâu nhất đó là sau khi băng qua 1 bãi cỏ, có 1 con đường men triền núi. Tôi đã ngồi bên vệ đường nhìn thẳng xuống thung lung. Cảnh tượng lúc đó đẹp đến nỗi tôi bấm máy liên tục nhưng rất tiếc chiếc máy ảnh dân dụng của tôi không thể ghi nhận được gì. Tôi nằm thẳng xuống bãi cỏ ven con đường mòn, phía dưới là thung lũng, xa xa có thể thấy một vài ánh đèn leo lắt còn phía trên là cả một trời sao. Gió thổi rất mạnh nhưng cảnh tượng quá đẹp thêm một phần vì mệt, tôi đã nghỉ ở chỗ này 15p.

Tôi lại tiếp tục đi cho đến khi máy GPS báo tôi đã ở cao độ 3050m. Tôi biết chiếc máy này không phải là máy đo độ cao chuyên dụng và có nhiều sai số nhưng cứ nghĩ đến việc còn xấp xỉ 100m độ cao nữa là tôi muốn khuỵu chân. Con đường dốc dần dần bằng phảng hơn, vẫn còn đôi chỗ lên xuống. Từ khúc quanh tôi đã có thể nhìn thấy mờ mờ cái đỉnh nủi đang ngay trên đầu tôi. Lại cắm cúi đi tiếp, cho đến một góc khuất, vừa rẽ sang tôi nhìn thấy lá cờ Tổ quốc bay phần phật trong gió. Sướng như điên, tôi chạy thẳng lên chỗ cắm cột cờ, nhìn ra xung quanh. Gió mạnh đến nỗi lá cờ bị rách tơi tả. Tôi thì run lên cầm cập, được một chốc vội nhảy xuống nấp sau vach đá. Bây giờ là 5h59 phút, tôi đã lên đến đỉnh, và trời vẫn chưa bình minh.

Rút di động ra gọi cho "bà xã" và gia đình nhưng gọi mãi không được. Tôi đứng lên đi loanh quanh thì phát hiện ra chỉ khi đứng hiên ngang bên bờ vực, quay mặt ra thung lũng mới có sóng đủ mạnh để thực hiện cuộc gọi. Sau đó tôi có nhắn tin cho anh TA biết rằng tôi đã lên đến đỉnh. Mặt trời vẫn chưa mọc. Tôi đi vòng quanh chụp ảnh và bố trí chụp 1 kiểu ôm khối trụ tam giác. Ánh sáng cũng không được đẹp lắm vì trời vẫn nhá nhem tối. Bầu trời lúc này rất đẹp, chỉ có những đường đỏ rực kéo ngang trời. Tôi lại quay lại sau vách đã nằm nghỉ, rút nốt phong chocolate ra ăn. Tôi cần nghì đến đoạn đường về nữa. Tay mặc dù đeo găng nhưng vẫn lạnh cóng, tay trái tôi cầm di động giơ lên cao suốt hơn 10 phút lúc đứng bên bờ vực giờ cứ đau. Cứ mơ màng như vậy cho đến khi nhìn lên trời không còn những đường nét đỏ rực nữa mà là một quả cầu lửa tròn đang dâng lên ngang tầm mắt tôi. Như vậy bình minh cũng đã đến trên ngọn núi cao nhất Đông dương này.

Tôi lao ra chụp ảnh. Nhưng chỉ 5 phút sau khi mặt trời mọc, sương mù ở đâu bao quanh lấy đỉnh núi. Tôi nhận thấy có vài đám mây đen đang bốc cao báo hiệu một cơn mưa nhỏ. Tôi không mang áo mưa nên phải dùng khăn mặt thấm mồ hôi ở lưng và vai ra phủ trên đầu. Tôi không muốn bị cảm sốt giữa núi rừng vào thời điểm này. Nghỉ thêm 5-10p, 7h kém 10 tôi khởi hành quay lại lều ở cao độ 2800m...




Nghỉ mệt khi đi đêm



Thật xúc động khi thấy lá cờ Tổ quốc



Lúc này là 5h59 phút



Tôi không bao giờ quên những mảng màu đẹp đẽ này mà máy ảnh không thể ghi nhận được hết



Biển mây mà tôi mong ngóng



Gió lồng lộng lạnh thấu xương



Đón những ánh bình minh đầu tiên



Quả cầu lửa sáng chói chỉ ngang tầm mắt tôi



Phút giây tự thoả mãn với đỉnh núi đầu tiên tôi chinh phục được
Nguyễn Việt Ninh is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 03-03-2007, 07:29 PM   #6
Nguyễn Việt Ninh
Thành viên
 
Nguyễn Việt Ninh's Avatar
Hippie guy
 
Trường: Chu Văn An
Lớp: A2 - 2003-2006
Nơi ở: vietnam
Bài viết: 119

Bài được đánh giá hay: 26
Lần được đánh giá hay: 138

Giải thưởng
Huân chương vì sự phát triển CSA 

Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Lúc này sương mù bao quánh lấy đỉnh núi và đã lác đác những giọt mưa. Tôi biết chắc cơn mưa không to do đám mây đen bốc lên rất mỏng, chỉ đủ để đổ 1 cơn mưa rồi hết. Lúc này cái cảm giác lạnh mới thật sự thấm vào trong. Tôi chỉ mặc có 3 áo, chiếc khăn quấn quanh cổ được thay vị trí lên che đầu. Phong chocolate bắt đầu phát huy tác dụng, tôi đi nhanh hơn lúc leo lên. Có lẽ một phần vì cảm giác hưng phấn vì đã đạt được mục đích.

Trời đã sáng rõ nhưng vẫn bị bao phủ bởi một làn sương mỏng. Bây giờ tôi mới có thể nhìn thấy rõ cảnh vật con đường tôi đã vượt qua trong đêm. Nó khó khăn hơn tôi tưởng nhiều. Tôi cố găng tranh thủ lúc còn sức đi liên tục đoạn xuống dốc ban đầu. Cái chân lại bắt đầu nhức mỏi. Tôi buộc phải giảm tốc vì những đoạn xuống dốc mới chính là những đoạn hay gây chấn thương vì chân chịu lực rất lớn. Qua hết đoạn dốc tôi bắt đầu leo ngược lên 2900m. Đoạn này tôi leo khá chật vật 1 phần vì nguồn năng lượng bổ sung từ sáng sớm đã cạn kiệt, một phần vì cơn mưa rừng làm tôi thấy lạnh và run. Bước đi thì thấy nóng lên 1 chút nhưng cứ dừng lại thì lại cóng.

Đến 2900m tôi nhìn thấy vị trí dự kiến dựng lều ban đầu. Quả đúng đây là một vị trí rất đẹp, xung quanh trúc mọc thẳng đứng chắn gió rất tốt. Dựng lều ở đây thật là lý tưởng. Nhưng cũng chẳng còn thời gian suy nghĩ nhiều, tôi cần phải quay lại lều càng sớm càng tốt để thu dọn đồ đạc và nghỉ ngơi. Mục tiêu của tôi là trưa phải đến được lán của đội bảo vệ rừng quốc gia Hoàng Liên ở độ cao 2300m.

8h30 đúng tôi về đến lều thì thấy đống lửa đã được nhóm lên. Anh chàng người H'Mong đã có mặt từ lúc nào. Tôi và anh ta phân công nhau công việc. Anh ta lấy con dao của tôi đi chặt trúc khô để nhóm lửa còn tôi chạy đi lấy nước suối vào những chai nước rỗng. Tôi xác định là đoạn đường về tôi sẽ phải uống đến 0.5 lít nước dự phòng và phần còn lại là nước suối. Sau khi lửa đã được nhóm xóng, tôi thu dọn đồ đạc và cất lều. Còn lại mấy chiếc bánh mì, chúng tôi chia nhau nướng lên ăn. Tôi bỏ hết phần rau và nướng kỹ cả phần trứng bên trong đồng thời cũng không quên uống kèm men tiêu hóa. Bản thân dạ dày tôi hơi kém chưa kể phải cái đống bánh mì kém chất lượng này, đó là nguyên nhân chính dẫn đến việc tôi bị mất sức rất nhiều. Sau khi thanh toán xong đống bánh mì còn lại, tôi phân chia đồ đạc gửi một phần vào chiếc gùi của anh chang người H'Mong và để anh ta đi trước. Lần này tôi để luôn 2 chai nước vào 2 bên túi quần để có thể lấy ra ngay lập tức mà không phải xoay tay lấy ở backpack. Tôi biết cần phải đi liên tục. Lúc đi lên tôi mất 3 tiếng rưỡi. Nhưng lúc về tôi cần phải đi nhanh hơn và đến lán 2300m sớm hơn vì trong tay tôi chỉ còn 1 lít nước và không còn 1 chút thức ăn nào. Mọi thứ phụ thuộc vào sức khỏe, ý chí, cảm quan của tôi và sự định vị của chiếc GPS.

9h10p tôi khởi hành. Đoạn đường từ 2800m xuống đến 2700m là đi trong rừng, tôi đi liên tục nhưng với tốc độ chậm vì độ dốc ở đây lớn và đường khó đi. Bắt đầu ra khỏi rừng đi theo triền núi cở cao độ 2600m tôi bắt đầu thấy nôn nao. Gió mạnh quá thổi bạt cả người. Đến khi nhìn thấy ngọn đồi trước mặt tôi biết là đã đi được nửa đường. Nhưng đồng thời 1 cơn buồn ngủ không cưỡng được ập đến. Tôi lăn ra vệ đường nằm thiếp đi. Khi tôi tỉnh dậy nhìn đồng hồ thì tôi biết tôi đã để lỡ hơn nửa tiếng. Cũng may nhờ giấc ngủ mà tôi lại sức nhanh hơn và đi liên tục được quãng đường dài hơn. Đoạn này tôi tuân thủ khá nghiêm ngặt đi và nghỉ nên không mệt lắm. Tuy nhiên tốc độ đi vẫn chậm do tôi vẫn muốn giữ sức cho chặng đường về.

Khi tôi nhìn thấy nóc lán 2300m lúc đó đã hơn 1h. Tôi thật sự cảm thấy đói. Tôi cố gắng đi nhanh về phía lán nhưng tận 1h30 tôi mới về đến nới. Việc đầu tiên là tôi chui ngay vào lán nằm vật ra nhắm mắt thiu thiu. Chợt có một vài tiếng ầm ỹ ngoài lán khiến tôi tỉnh giấc. Thì ra đó là tiếng của 1 đoàn du khách người Nhật đang nghỉ ăn trưa. Tôi chạy ra quan sát. Đây là một đoàn có 4 người, 1 phiên dịch, 1 guide và đến 6 porter. Tôi để ý thấy họ mang theo cả bình gas 12kg đi. Ngồi nghĩ lại, không hiểu tôi cứ để nguyên vác chiếc backpack 17kg lên đến đỉnh thì thế nào. Chắc mất 1 tuần mất. Người Mông ở đây cũng hạn chế vác dưới 15kg.

Sau khi đoàn Nhật đi, từ đằng sau 1 vị khách người nước ngoài đi theo 1 guide đến lán. Tôi rất chú ý đến anh ta vì anh ta cầm một chiếc máy ảnh cơ rất đẹp. Qua trao đổi tôi được biết anh chàng người Canada này lấy vợ VN và chiếc máy ảnh kia đã có 25 năm tuổi. Đây là 1 anh chàng vui tính, nói tiếng việt rất hay, biết sử dụng từ lóng. Chủ đề trao đổi từ chuyện máy ảnh, sang âm nhạc. Anh ta là fan của Pink Floyd, nghe rock từ năm 13 tuổi, và là một drummer nghiệp dư. Đoạn tôi kể về hành trình của mình, anh ta liền nói về một số ngọn núi trong khu vực. 1 ngọn ở Myanmar nơi 1 người bà con của anh ta đã bỏ xác hay 1 ngọn núi ở New Ghine nơi có những thổ dân ăn thịt người. Câu chuyện thật rôm rả kéo vào cả bàn ăn trong lán. Tại đây tôi được thưởng thức mấy món rau đặc sản của Sapa, thịt nai hun khói. Câu chuyện của tôi và anh chàng Canada chuyển sang vấn đề ngôn ngữ và văn hóa bản địa, về vai trò của phụ nữ trong cộng đồng dân tộc thiểu số. Anh ta rất phấn khích muốn đi một mạch từ 3h sáng hôm sau để đón bình minh trên đỉnh như tôi.

2h30 tôi khởi hành từ lán 2300m. 3 bát cơm "Mông" giúp tôi lại sức đáng kể. Đã mấy ngày liền tôi không có rau, có đạm. Lại gửi nhờ anh cháng người Mông chiếc lều và túi ngủ do anh ta cũng có việc về Sapa. Còn lại tôi vác chiếc backpack sau khi mua thêm nước là cỡ 12-13kg. Từ đấy quay ngược về trạm kiểm lầm tôi đi liên tục chỉ mất có 1h40 phút so với 4 tiếng rưỡi lúc đi, nghỉ 2 lần. Một lần dừng lại chụp hoa Đỗ quyên và 1 lần dừng lại ở con suối làm vốc nước cho tỉnh người. Đoạn này đi tôi cũng ngạc nhiên vì mình đã vác 15-17kg đi suốt hơn 4 tiếng đồng hồ. Nghĩ lại mình cũng phải lè lưỡi.

Lên đến trạm kiểm lâm thì sương mù đã phủ kín. Trạm chỉ còn có 1-2 người trực và có 1 số người tập trung rất đông. Thì ra vừa có 1 vụ cháy rừng ở đâu đó và trạm kiểm lâm phải huy động người đi ứng cứu. Do các anh cũng bận nên tôi cũng chỉ vào báo cáo tình hình, hỏi thăm và cảm ơn các anh. Nhận lại đồ đạc của anh chàng người Mông và đồ gửi ở trạm, bây giờ trông tôi thật là lỉnh kỉnh.

Vác mọi thứ ra ngoài cổng trạm, bắt một chiếc ô tô khách với giá 10k đi xuống Sapa. Tôi thề rằng 2 ngày 1 đêm vừa rồi không đáng sợ bằng nửa tiếng ngồi trên chiếc xe khách này. Trời thì sương mù tầm nhìn chắc cỡ 2m mà nó thì phóng ầm ầm vượt tất không trừ xe máy, xe khách hay xe tải. Tôi nhìn chăm chăm vào đường đi căng thẳng vã mồ hôi. Đến khi đặt chân xuống Sapa tôi mới hoàn hồn. Bắt xe ôm về khu nhà nghỉ, đặt chân vào phòng lễ tân là 5h đúng. Tôi đặt phòng vứt đồ đạc rồi chạy sang hàng net online không quên bảo phục vụ bật nước nóng và mang cho tôi mấy gói mì.

Khi tôi quay lại phòng thì Sapa đổ mưa to. Mưa nhu trút nước. Anh TA gọi cho tôi chúc mừng thành công và cho tôi 1 vài lời khuyên cho ngày hôm sau. Mai tôi sẽ dậy sớm đi dạo rồi thuê xe máy đi 1 vòng các bản người Mông và Dao đỏ để chụp ảnh. Tôi nhốt mình trong phòng chén sạch 4 gói mì, tắm 1 cái rồi lên giường nằm. đã 2 ngày tôi mới có cảm giác ấm êm ở sau lưng. Nhưng đến 12h tôi tỉnh dậy, miệng khô khốc, tình hình là tôi bị cảm. Ngay lập tức tống 2 viên cảm xuyên hương vào mồm và cố gắng ngủ thiếp đi....chờ chuyến đi ngày hôm sau...



Nhìn lại chặng đường đã qua



Vách đá dựng đứng



Dưới tán cây



Nghỉ ngơi



Đôi găng bảo hộ nát bét



Nướng bánh mì



Con suối nhỏ



Trời đẫm sương



Mù mịt



Đỗ quyên nở hoa đỏ cả rừng.
Nguyễn Việt Ninh is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 03-03-2007, 07:56 PM   #7
Phạm Vũ Ngọc Hà
Hội đồng quản trị
 
Phạm Vũ Ngọc Hà's Avatar
B-)
 
Trường: Chu Văn An + GRG Wien 3
Lớp: A4 - 1996-1999
Nơi ở: austria
Bài viết: 2,836

Bài được đánh giá hay: 606
Lần được đánh giá hay: 2,134
Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Wow, hâm mộ em Xoài!
Em vừa thực hiện xong ước mơ của... chị
Chị cũng rất thích leo núi và năm nào chị cũng leo lên 1 đỉnh núi cao trên 2500m (khí hậu của dãy núi Alps là khí hậu ôn đới, nên ở trên 1500m nhiều chỗ không còn cây và trên 1800m là đã có băng tuyết vĩnh cửu rồi), trên đấy, khoảng -10° là chuyện bình thường, cộng với tốc độ gió khoảng 6-70km/h nữa... Nhưng mà cảm giác leo được lên đến đỉnh thật là thích, phải nói là... mãn nguyện

Hồi về VN, chị cũng đã lên Sapa và đi bách bộ nhiều, chị luôn mong ước quay trở lại và leo lên đỉnh Fanxipan theo con đương đấy, theo vết chân của Ông Ngoại chị.
(Ông là người dẫn đầu đoàn những nhà nghiên cứu khoa học của VN đầu tiên lên đỉnh Fanxipan - vào năm 1964, ghi lại những số liệu và nghiên cứu khác dọc con đường lên đỉnh. Ông chị kể là thời buổi bây giờ đi dễ hơn vì có nhiều người đi rồi, còn hồi đoàn của Ông chị là toàn phải đi đường nguy hiểm vì ở những đoạn đấy mới có nhiều thứ để nghiên cứu ).
Khi nào học xong, về VN, trước khi bị vương vấn chuyện gia đình, chắc chắn chị phải đi 1 chuyến Fanxipan và 1 chuyến xuyên Việt backpack!
__________________
The course of true love never runs smooth...
Phạm Vũ Ngọc Hà is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 04-03-2007, 11:36 AM   #8
Nguyễn Việt Ninh
Thành viên
 
Nguyễn Việt Ninh's Avatar
Hippie guy
 
Trường: Chu Văn An
Lớp: A2 - 2003-2006
Nơi ở: vietnam
Bài viết: 119

Bài được đánh giá hay: 26
Lần được đánh giá hay: 138

Giải thưởng
Huân chương vì sự phát triển CSA 

Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

@Chị Hà: Nếu ông chị là người dẫn đầu đoàn đi Fanxipan năm 1964 thì có lẽ ông chị công tác ở khoa địa trường Đại học sư phạm Hà Nội đúng không ạ?

Hiện giờ có 3 con đường để leo lên đỉnh Fanxipan. Đường em đi là đường trạm Tôn vòng ra đi sau lưng dẫy Hoàng Liên Sơn. Đây là đường ngắn nhất và có thể nói là tương đối dễ đi. Một đường khác là đường Sín Chải. Đường này về độ dài thì bằng đường trạm Tôn nhưng khó đi hơn. Đường thứ 3 là đường Cát Cát. Đường này rất dài, đi mất nhiều ngày không thể đi một mình được.

Có thời gian em cũng định làm 1 chuyến xuyên việt bằng xe máy, trở ngược ra bằng tàu, dự định đi tối thiểu 15 ngày. May ra hè có thời gian thì đi. Em nghĩ chị có điều kiện thì nên đi sớm vì chỉ độ khoảng dăm năm nữa thôi, các tuyến đường leo đến đỉnh Fanxipan sẽ ngập rác, mất đi cảnh quan tự nhiên vốn có. Ngày khối kim tự tháp bằng Duyra do quân đội Ba Lan giúp mình làm để đặt lên đỉnh cũng bị những người vô ý thức lấy mất. Đội kiểm lâm rừng quốc gia Hoàng Liên phải cho người xây lại khối trụ khác bằng đá Granite đen, trên có cắm cột cờ. Nhưng như chị thấy trong ảnh, nó cũng đã bị vỡ, mặt đá cũng bị khắc chi chít. Hy vọng sau này sẽ có một khối trụ đẹp hơn, hoành tráng hơn, xứng đáng với vị trí nó đứng.
Nguyễn Việt Ninh is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Những thành viên đánh giá bài viết này hay:
Old 04-03-2007, 06:19 PM   #9
Phạm Vũ Ngọc Hà
Hội đồng quản trị
 
Phạm Vũ Ngọc Hà's Avatar
B-)
 
Trường: Chu Văn An + GRG Wien 3
Lớp: A4 - 1996-1999
Nơi ở: austria
Bài viết: 2,836

Bài được đánh giá hay: 606
Lần được đánh giá hay: 2,134
Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Ừ, Ông chị là Giáo Sư đầu ngành Địa Lý tự nhiên VN mà Ông là thế hệ Thầy đầu tiên của mọi SV nghiên cứu về ngành Địa Lý Năm nay Ông 80 tuổi rồi, cũng cựu HS trường Bưởi nhà mình đấy, hihi.
Tiếc là hôm em đến nhà chị thì đã muộn rồi, và chị cũng không biết là em định leo Fanxipan, không thì chị chạy lên gác mời Ông xuống nói chuyện, Ông kể nhiều chuyện ly kỳ lắm Hồi đấy Ông chụp nhiều ảnh đẹp ơi là đẹp. Lần kỷ niệm 40 năm leo Fanxipan, Ông tặng cho bên Sapa hết các ảnh tư liệu rồi.

À, Ông bảo là chỗ đoàn Ông đánh dấu trên đỉnh Fanxipan là ở đằng sau cái... gáy của đỉnh núi (chị chả nhớ người ta gọi là gì, chị gọi là "gáy" vậy ), chỗ đấy khuất nên ai không biết thì sẽ không nhìn thấy.
Với cả nó có 2 đỉnh em ạ, mọi người thường đi cái đỉnh thấp hơn và gần hơn cho dễ...

Tất nhiên là chị sẽ đi trong vòng 1-2 năm tới thôi
Fanxipan đi mùa đông này trông hơi xơ xác vì là mùa khô, nhưng được cái là không có vắt (chị chỉ sợ mỗi vắt thôi ). Vả lại, đi mùa hè, nhiều khi gặp dông thì nguy hiểm lắm.

Kể cũng lạ, hồi chị lên Sapa 4 ngày (cũng giữa tháng 2) mà hôm nào cũng nắng chang chang, chả có sương mù lúc nào cả, kể cả ban đêm lẫn sáng sớm cũng không có sương mù... Chả biết là nên hay nữa, hì.
__________________
The course of true love never runs smooth...
Phạm Vũ Ngọc Hà is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 04-03-2007, 06:26 PM   #10
Nguyễn Việt Ninh
Thành viên
 
Nguyễn Việt Ninh's Avatar
Hippie guy
 
Trường: Chu Văn An
Lớp: A2 - 2003-2006
Nơi ở: vietnam
Bài viết: 119

Bài được đánh giá hay: 26
Lần được đánh giá hay: 138

Giải thưởng
Huân chương vì sự phát triển CSA 

Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Em cũng nghe nói đến 1 đỉnh 3200m nhưng em hỏi hết từ các anh kiểm lâm đến guides rồi người Mông ở đấy đều xác nhận không có đỉnh cao hơn. Có chăng đó chính là đỉnh "3143" nhưng có thể có sai số về phép đo. Nghe nói ở lưng chừng tầm 2900m có 1 chỗ đánh dầu do người Pháp thám hiểm để lại nhưng giờ dấu tích đấy cũng không còn. Trong dãy Hoàng Liên thì chẳng phải có mỗi Fanxipan là vượt lên cao. Có một đỉnh nữa là đỉnh Tả Yang Phình cao 3096m thấp hơn có 1 chút thôi nhưng khó đi hơn rất nhiều. Còn số đỉnh > 2900m thì càng lắm.
Nguyễn Việt Ninh is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 04-03-2007, 06:47 PM   #11
Phạm Vũ Ngọc Hà
Hội đồng quản trị
 
Phạm Vũ Ngọc Hà's Avatar
B-)
 
Trường: Chu Văn An + GRG Wien 3
Lớp: A4 - 1996-1999
Nơi ở: austria
Bài viết: 2,836

Bài được đánh giá hay: 606
Lần được đánh giá hay: 2,134
Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Để khi nào chị hỏi lại Ông chị xem sao.

Ông chị là người đứng phía sau, thứ 2 từ phải sang:



Còn 1 cái ảnh nữa đẹp hơn, nhưng bây giờ chị tìm mãi không thấy. Khi nào tìm được thì chị sẽ post lên sau.


Còn chuyến đi xuyên Việt bằng xe máy cũng là ước mơ của chị...
Chỉ sợ chả có người đi cùng phù hợp (làm tài xế ý mà :"> )... Vì đi theo nhóm đông thì chị không thích, chỉ muốn max là 5 người thôi.
__________________
The course of true love never runs smooth...
Phạm Vũ Ngọc Hà is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 04-03-2007, 07:13 PM   #12
Nguyễn Việt Ninh
Thành viên
 
Nguyễn Việt Ninh's Avatar
Hippie guy
 
Trường: Chu Văn An
Lớp: A2 - 2003-2006
Nơi ở: vietnam
Bài viết: 119

Bài được đánh giá hay: 26
Lần được đánh giá hay: 138

Giải thưởng
Huân chương vì sự phát triển CSA 

Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Nhìn ông chị phong độ ghê

Em thì chỉ thích max là 2 người thôi không đi được 2 người thì đi 1 mình. :">
Nguyễn Việt Ninh is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 04-03-2007, 07:56 PM   #13
Phạm Vũ Ngọc Hà
Hội đồng quản trị
 
Phạm Vũ Ngọc Hà's Avatar
B-)
 
Trường: Chu Văn An + GRG Wien 3
Lớp: A4 - 1996-1999
Nơi ở: austria
Bài viết: 2,836

Bài được đánh giá hay: 606
Lần được đánh giá hay: 2,134
Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Đi xuyên Việt thì đi xe Minsk là thích nhất :">
Ừ, thực ra, chị cũng chỉ thích đi 2 người thôi (còn đi 1 mình, chị là con gái, thì không đi thế được ). Giải pháp 5 người là trường hợp hãn hữu.
Nhưng mà bây giờ, nếu đi 2 người xuyên Việt thì chắc là chọn giải pháp đi Open bus là hợp lý nhất.


Đây, chị tìm được ảnh rồi.
Ông chị là người ngồi ngay đằng trước:

__________________
The course of true love never runs smooth...
Phạm Vũ Ngọc Hà is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 04-03-2007, 08:26 PM   #14
Dương Quang Phúc
Thành viên
 
Dương Quang Phúc's Avatar
Out !
 
Trường: Chuyên Vĩnh Phúc
Lớp: A7 - 2001-2004
Nơi ở: vietnam
Bài viết: 548

Bài được đánh giá hay: 44
Lần được đánh giá hay: 121
Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Có 2 dự định chưa đạt được là leo Fansipan & đến HCMC . Khi nào đi phải xin kinh nghiệm em Ninh . Em có thể nói cụ thể hơn về thủ tục ( đặc biệt là về việc liên hệ người dẫn đường ) & các dụng cụ , chi phí cần thiết để chinh phục Fansipan ko ?
Dương Quang Phúc is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 04-03-2007, 09:05 PM   #15
Nguyễn Việt Ninh
Thành viên
 
Nguyễn Việt Ninh's Avatar
Hippie guy
 
Trường: Chu Văn An
Lớp: A2 - 2003-2006
Nơi ở: vietnam
Bài viết: 119

Bài được đánh giá hay: 26
Lần được đánh giá hay: 138

Giải thưởng
Huân chương vì sự phát triển CSA 

Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

@Chị Hà: Chị ơi, đi xe Minsk "thích thì thích thật" nhưng phải là người cực kỳ yêu Minsk, phải giỏi và có sức khỏe mới có thể đi được xa thế. Chị nên nhớ Minsk bây giờ ngay ở cả quê hương Belarus cũng không mấy ai biết, những chiếc xe nguyên bản trở thành của hiếm còn những chiếc xe Trung Quốc thì chị biết rồi đấy. Không thiếu trường hợp đi đường hiểm trở, xe gẫy đôi hay phải dừng lại bổ máy thay côn là chuyện cơm bữa. Minsk tính nó ỏng ảnh, khó chiều, không phải người kinh nghiệm thì không thể theo em nó đi đến cùng được.

Đi open bus cũng là 1 giải pháp hay nhưng vẫn chưa có cảm giác free, em vẫn thích tự mình rong ruổi.

@Anh Phúc:

Về chi phí thì nói thật, giờ này em vẫn chưa quyết toán. Đi theo tour thì em cũng không rõ. Nhưng theo kinh nghiệm của em thì các đoàn đi Fanxipan đông người thường hay đóng trọn gói khoảng 1tr5 1 người từ nhà cho mọi chi phí ăn ở, tiền phòng, thuê guide, porters,....tất nhiên đồ đạc tự túc. Số tiền này còn dao động nhiều tùy vào số ngày ở lại Sapa, số ngày đi Fanxipan. Việc leo theo đoàn thì bất cứ khách sạn nào ở Sapa cũng có 1 đội ngũ hùng hậu phục vụ tour, chỉ việc đăng ký và mọi thủ tục người ta sẽ lo từ A-Z.

Còn đi một mình thì thật ra chi phí chủ yếu là tiền đồ đạc, nước nôi, dụng cụ, bánh trái mình mang đi chứ tiền ăn ở không đáng mấy. Tiền phòng 1 đêm 120k, ăn thì em toàn gọi mì gói. Nhưng khâu làm thủ tục thì ngoài tiền mua vé và mua bảo hiểm ở CA Sapa, xuất trình với kiểm lâm rừng quốc gia thì phải có điều kiện bắt buộc là có GPS. Tất nhiên đây chỉ là với đi 1 mình còn theo điều lệ thì đi theo đoàn phải có guide được cấp chứng chỉ mới được đi.

Danh sách đồ đạc em có liệt kê ở trong bài viết, anh xem lại.
Nguyễn Việt Ninh is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 04-03-2007, 10:44 PM   #16
Nguyễn Việt Ninh
Thành viên
 
Nguyễn Việt Ninh's Avatar
Hippie guy
 
Trường: Chu Văn An
Lớp: A2 - 2003-2006
Nơi ở: vietnam
Bài viết: 119

Bài được đánh giá hay: 26
Lần được đánh giá hay: 138

Giải thưởng
Huân chương vì sự phát triển CSA 

Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Khi tôi tỉnh giấc đã là 7h hơn. Tôi đã đặt đồng hồ 6h nhưng có vẻ nó không có tác dụng. Miệng đắng ngắt, tôi đánh răng rửa mặt và uống tiếp 2 viên cảm xuyên hương. Rời phòng tôi đi bộ 1 vòng thị trấn. Sau cơn mưa như trút tối qua, sáng nay trời lại trong xanh và thoáng đãng. Tôi đi đảo qua một vòng quanh công viên trung tâm và đi qua chợ. Lúc qua hàng bánh mì tôi cứ cười một mình chẳng nhé vào nói đùa với chị bán hàng rằng bánh mì nhà chị làm tôi suýt chết trên đỉnh Fanxipan.

Khi quay lại nhà nghỉ, tôi hỏi lễ tân xem có ai cho thuê xe máy không, và chưa đầy 5 phút sau, có 1 người dắt tới 1 chiếc Wave bình xăng đầy 1 nửa. Sau khi thỏa thuận giá cả, tôi đi ra chợ ăn 1 cái bánh rán rồi quay lại nhận xe. Lúc đấy là 8h sáng. Tôi nhét 1 chai nước vào túi quần, cầm theo bản đồ và mang theo máy ảnh. Hơi tiếc là tôi không mang theo GPS để đánh dấu những điểm tọa độ tốt có khung cảnh đep phục vụ việc chụp ảnh.

Lúc thuê xe tôi đã hỏi từ Sapa nên đi theo đường nào để đi được nhiều nơi nhất. Người cho thuê xe có lẽ cũng dè chừng chỉ bảo đi loanh quanh thôi. Tôi cầm tấm bản đồ Sapa rồi đi dò đường phóng lên khu vực hồ Sapa. Tại đây tôi đã chụp được 1 tấm ảnh rất đẹp. Khung cảnh rất thơ mộng.

Tất nhiên làm sao tôi thỏa mãn cho được. Lật mặt sau tấm bản đồ là bản đồ lớn hơn từ phía trung tâm phong thổ đổ ra. Tôi quyết định đi xem bãi đá cổ. Tôi cứ phóng mải miết trên những con đường núi dốc quanh co và chú ý những biển chỉ dẫn cho thấy tôi đi đúng đường. Tôi cứ đi mãi, cứ mỗi lần nhìn thấy một khung hình đẹp là lại dừng xe rút máy ảnh ra bấm vài kiểu. Tự dưng khi tôi cảm thấy đi 1 đoạn khá xa không thấy biển chỉ dẫn về bãi đá cổ, tôi đã dừng lại hỏi 1 người qua đường và tôi nhận được câu trả lời. "Bãi đá cổ" thực ra chỉ là vài tảng đá ven đường, không tập trung thành hẳn 1 bãi đá. Tôi vòng xe quay ngược trở lại. Quả thật đi ngược lại tôi nhìn thấy 1 biển chỉ dẫn "Khu vực bãi đá cổ". Tôi tập trung ven đường và để ý thấy những tấm biển tôi tưởng là chỉ dẫn hóa ra chính là để hướng dẫn du khách đến những tảng đã ven đường. Tôi cũng dừng xe lại ngắm nghía tảng đã được rao chắn kỹ lưỡng. Đáng buồn là du khách khắc lên đã còn đậm nét hơn cả người xưa khắc. Tại tảng đá lớn nhất có khắc hình, tôi ngước lên trên sườn núi, nhà trưng bày đá cổ Sapa đóng cửa im ỉm. Hơi thất vọng, tôi quay người đi tiếp.

Từ lúc khởi hành đến giờ tôi để ý thất đồng bào người Mông không hiểu ở đâu ra quần áo chỉnh tề cứ đi lũ lượt ven đường. Ra đồng cũng không phải, không thấy cầm theo cuốc xẻng, quần áo thì là lượt. Mà lên Sapa đi buôn bán cũng không thể đông đến thế được. Dừng lại hỏi thì tôi được biết hôm nay là "Lễ xuống đồng" của người Mông. Thế là lại đánh xe quay ngược về cho đến đoạn có 1 con đường nhỏ đi thẳng xuống thung lũng. Đường tương đối xấu, nhỏ hẹp và rất gập ghềnh. Xuống đến khu vực cầu Mây, suối Mường Hoa thì ở đấy đã rất nhộn nhịp. Người qua kẻ lại chật như nêm, Tại một bãi đất người ta đang tổ chức đánh cờ tướng, đánh đu, hái hoa dân chủ,....Loanh quanh 1 hồi tôi quyết định gửi xe và đi sâu vào lễ. Hóa ra là chưa bắt đầu, vẫn còn đang chuẩn bị nhưng mọi người đã đến rất đông. Từ dưới này nhìn lên có thể thấy nhiều người vẫn đang đứng trên mép đường phía trên cao nhìn chưa buồn xuống.

Tại đấy tôi đã đứng xem 2 trận cờ tường, xem người ta đánh đu và đặc biệt là quan sát những người Mông và Dao đỏ có mặt ở đây. Lúc này cũng có 1 vài vị du khách nước ngoài xuất hiện. 1 trong số đó có vẻ là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, đồ đạc lỉnh kỉnh. Tôi cũng thấy một số tay máy người Việt đang tác nghiệp. Tôi mang tiếng a ma tơ, máy ảnh lởm cũng hí hoáy chụp và nhận được nụ cười động viên của ông bạn chuyên nghiệp người nước ngoài. Sau khi chụp hình chán chê, tôi dò hỏi được biết lễ bắt đầu tận 3h chiều. Tôi không thể phí thời gian ở đây được vì xe máy ở đây cho thuê theo giờ. Tôi đã đi được 2 tiếng.

1 chiếc bánh rán ban sáng không đủ, tôi mua 1 chiếc bánh xốp của 1 cô gái người Dao đỏ ăn ngấu nghiến rồi lấy xe đi tiếp. Từ đây xuống bản hồ là khoảng 12 km. Tôi phóng như bay đến 10h hơn thì đến bản Dền, tôi rẽ phải đi tiếp xuống bản Hồ. Tại đây có một khu vực tổ hợp hơn 20 chiếc nhà sản rất đẹp, là địa điểm du lịch văn hóa cho khách nước ngoài. Tôi cũng không có nhiều thời gian ở đây vì thế tôi vòng xe quay lại Sapa ngay. Lần này tôi phóng kinh hoàng, vượt hết mấy anh chàng Mông đi Win đang đi bên đường. Đổ thêm xăng tôi đi về đến Sapa, trả xe là đúng 11h. Như vậy tôi đã đi đúng 3 tiếng.

Thanh toán xong xuôi tôi chạy sang hàng net onlne một chút rồi quay lại nhà nghỉ ăn trưa. Sau đó về phòng thù xếp đồ đạc vì tôi đã đặt vé tối nay về. Đúng 2h chiều tôi đi bộ ra ngoài trung tâm lên khu vực núi Hàm Rồng chơi. Trời Sapa ban chiều phủ đầy sương mù. Tôi đi bộ leo lên núi hàm rồng và ngắm nghĩa những cây hoa đào đẹp lặng người. Đào Sapa đẹp kinh hoàng, nụ, hoa e ấp, tươi tắn, những con đường rợp những cánh hoa rụng, như trải thảm. Hết vườn hoa châu Âu lại đến vườn thuốc. Tôi đi hết một vòng lên đến đỉnh núi hàm rồng, chụp ảnh cây cối, hoa quả về đến nhà nghỉ là 4h đúng. Quay lại phòng ngồi xem TV đến 5h30 tôi làm thủ tục trả phòng, ngồi đợi xe khách đến đón xuống Lào Cai. Tôi cầm theo 1 túi rau đặc sản Sapa mang về làm quà.

Khi tôi nhảy lên xe thì trời bắt đầu đổ mưa. Chiếc xe khách đi chậm rì rì hơn 1 tiếng đồng hồ mới đến ga Lào Cai. Trên xe toàn du khách nước ngoài có mỗi tôi và 1 cô gái Thanh Hóa là người Việt. Ngồi vừa buồn ngủ vừa ức chế vì thằng cha phụ xe ngồi tán tỉnh em Thanh Hóa suốt dọc đường nghe tức anh ách.

Điều đáng buồn là tôi đã tính sai, chuyến tàu Lào Cai - Hà Nội chỉ dừng lại có 3 ga, lâu nhất là ga Yên Bái nên những người bán hàng rong không lên tàu, Thế là tôi phải ôm bụng đói suốt đêm, cố ngủ. Xuống tàu người rã rời, đi bộ ra khỏi ga tôi vào ngay 1 quán ăn ven đường làm bát phở. Như vậy toàn bộ số tiền trong chuyến đi đã được tôi tiêu sạch, trong ví còn có đúng 7000. Ăn xong thì "bà xã" phóng ra đón. Nhảy lên xe tôi lái về nhà mình. Đặt chân lên đến cửa nhà là 5h20 phút. Tôi lên phòng, mẹ tôi cũng dậy. Tôi lăn ra nằm nghỉ đến 6h30 thay quần áo, cắp cặp đi học luôn vì tôi đã muộn ngày học 2 hôm. Thân thể mệt mỏi nhưng lòng thì vui phơi phới vì chuyến đi đáng nhớ vừa trôi qua như một giấc mơ...



Nắng mới



Hồ Sapa



Mây trôi



Thị trấn Sapa nhìn từ dưới thung lũng



Một khúc quanh có thể nhìn ra đằng xa qua thung lũng bao quanh là những dãy núi



Một người Mông bắt được 1 con chồn



Ruộng bậc thang



Những đứa trẻ ở đây trượt từ trên dốc xuống bằng những chiếc Patin tự chế như thế này



Nắng lên



Thung lũng



Bãi đá cổ



Đánh đu



Chơi cờ tướng



Chăm chú và lơ đãng



Những thiếu nữ H'Mông



Thế hệ trước



Những cô gái Dao đỏ



Hồn nhiên



Sapa - thành phố trong mây



Lan



Đào



Thảm hoa



Sương
Nguyễn Việt Ninh is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 05-03-2007, 12:27 AM   #17
Phạm Vũ Ngọc Hà
Hội đồng quản trị
 
Phạm Vũ Ngọc Hà's Avatar
B-)
 
Trường: Chu Văn An + GRG Wien 3
Lớp: A4 - 1996-1999
Nơi ở: austria
Bài viết: 2,836

Bài được đánh giá hay: 606
Lần được đánh giá hay: 2,134
Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Ừ, chị nói thế vì chị có 1 anh bạn có xe Minsk xịn, chị ngồi xe anh ý suốt rồi Đi xe đấy thích vì nó êm và ngồi cao, phải cái là nếu pha hơi nhiều dầu thì khói mù mịt khắp đường và mũi + quần áo mình hít đủ thôi
Anh ý yêu cái xe đấy chẳng khác gì yêu 1 cô Vợ Đi đâu cũng mang nó đi theo và cũng đã từng đi xuyên Việt bằng xe đấy rồi
Thích thì thích thế thôi, nhưng không có điều kiện thì đi open bus vậy...
Hoặc là thuê 1 cái ôtô để đi cũng được (mình tự lái)
__________________
The course of true love never runs smooth...
Phạm Vũ Ngọc Hà is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 22-03-2007, 08:44 PM   #18
Đinh Vũ Phương
Thành viên
Sát Thủ Hàng Loạt
 
Trường: Chu Văn An
Lớp: D3 - 1998-2001
Nơi ở: vietnam
Bài viết: 11

Bài được đánh giá hay: 0
Lần được đánh giá hay: 0
Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Ấn tượng với cậu bé này đấy, rất gan dạ. Mình cũng đã có lần lên SAPA cùng với 1 đoàn, trong khi mọi người tập trung ở nhà đánh bạc thì mĩnh cũng tranh thủ thuê xe ôm đi một mình đi thăm thú vài nơi như đi bản Cát Cát, Thác Bạc, khu trồng hoa hồng, bãi đá cổ... Nhưng quả thật nếu bảo là leo lên đỉnh FXP một mình thì không dám. Phải có quyết tâm, khát vọng rất cao thì mới dám làm thế. Chúc mừng.
Đinh Vũ Phương is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 25-03-2007, 06:36 PM   #19
Lê Hoàng Việt
Điều hành viên
 
Lê Hoàng Việt's Avatar
My gorgeous and Me
 
Trường: Chu Văn An
Lớp: A7 - 2003-2006
Nơi ở: france
Bài viết: 7,922

Bài được đánh giá hay: 1,010
Lần được đánh giá hay: 2,528
Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

mình bị bệnh đường hô hấp mãn tính nếu mà ko phải vác theo 17kg thì may ra leo lên đc, chán thật
__________________
You are my gorgeous

Lê Hoàng Việt is online now   Trả lời cùng trích dẫn
Old 26-03-2007, 12:23 AM   #20
Nguyễn Đình Quân
Thành viên
 
Nguyễn Đình Quân's Avatar
~o Quân ỉn o~
 
Trường: Chu Văn An
Lớp: A3 - 2005-2008
Nơi ở: vietnam
Bài viết: 1,259

Bài được đánh giá hay: 232
Lần được đánh giá hay: 920

Giải thưởng
Huân chương vì sự phát triển CSA 

Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

chỉ có một điều là khâm phục
anh Ninh siêu quá
__________________
Y!360
Once CVA-er Forever CVA-er
Nguyễn Đình Quân is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Old 05-05-2009, 09:04 AM   #21
Nguyễn Nhật Anh
Hội đồng quản trị
 
Nguyễn Nhật Anh's Avatar
life is but a dream ...
 
Trường: Chu Văn An
Lớp: D3 - 2003-2006
Nơi ở: southkorea
Bài viết: 2,277

Bài được đánh giá hay: 568
Lần được đánh giá hay: 2,031
Mặc định Re: Sapa - Fanxipan - Bản Hồ - Những chuyến đi kết thúc tuổi 18

Ơ bác Xoài move mấy cái ảnh đi đâu rồi
Nguyễn Nhật Anh is offline   Trả lời cùng trích dẫn
Trả lời

Công cụ chủ đề

Điều lệ gửi bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off

Chuyển nhanh


Theo giờ GMT +7. | Bây giờ là 09:32 PM.


Powered by vBulletin®
Copyright ©2000 - 2010, Jelsoft Enterprises Ltd., A.V.I.M, 4images
© 2010, Hiệp hội học sinh Chu Van An.